Cô giáo Phạm Liên – Người gieo chữ bằng cả trái tim
Tôi là một học sinh
lớp 9. Những ngày cuối cấp trôi qua thật nhanh, nhưng có một người sẽ ở lại rất
lâu trong ký ức tuổi học trò của chúng tôi – đó là cô giáo dạy Ngữ văn Phạm
Thị Liên.
Cô năm nay đã sang
tuổi 45, dáng người cao, mềm mại, khuôn mặt lúc nào cũng toát lên vẻ lạc quan,
ấm áp. Với chúng tôi, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức, mà còn là
người thắp lên niềm tin, dạy chúng tôi cách làm người bằng những bài học rất
đời, rất người.
Cô Liên là một giáo
viên Ngữ văn tâm huyết và sáng tạo. Mỗi giờ học của cô không bao giờ lặp
lại, không khô cứng, áp đặt. Văn chương qua lời cô trở nên gần gũi, sống động
và đầy rung cảm. Cô dạy chúng tôi không chỉ cách phân tích một tác phẩm, mà còn
cách sử dụng ngôn ngữ để nâng cao giá trị của bản thân, để biết nói lời
nhân ái, biết viết ra những điều tử tế, biết dùng ngôn ngữ để cộng trừ cảm
xúc, để tự chữa lành và sẻ chia với cuộc đời.
Cô thường nói với
chúng tôi rằng: “Ngôn ngữ có thể làm người khác đau, nhưng cũng có thể cứu
một tâm hồn. Hãy chọn cách nói để làm cho cuộc sống này đẹp hơn.” Chính từ
những lời giản dị ấy, chúng tôi học được cách sống nhân văn, biết yêu thương,
biết chịu trách nhiệm với từng lời nói, từng hành động của mình.
Không chỉ vững vàng
về chuyên môn, cô luôn đi đầu trong các phong trào của nhà trường, luôn
sẵn sàng nhận việc khó, việc mới. Nhưng điều khiến chúng tôi yêu quý nhất ở cô
chính là sự tận tâm trong từng hành động nhỏ: một ánh mắt động viên, một
lời hỏi han đúng lúc, một cái nắm tay lặng lẽ khi học trò gặp khó khăn. Với
những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, cô luôn gần gũi, quan tâm, sẻ chia bằng
cả tấm lòng, chưa bao giờ bỏ lại ai phía sau. Trong mỗi bài giảng thấm đẫm nhân văn,
trong từng hành động âm thầm nhưng trách nhiệm, hình ảnh người giáo viên mẫu mực
được khắc họa không bằng khẩu hiệu, mà bằng sự nêu gương, dấn thân và kiên trì giáo
dục con người từ những điều giản dị nhất.
Khi người thầy lấy
chuẩn mực đạo đức làm điểm tựa, lấy học sinh làm trung tâm và lấy sự trưởng
thành của thế hệ trẻ làm mục tiêu cao nhất, thì mỗi lớp học không chỉ là nơi
truyền thụ tri thức, mà còn là không gian hình thành nhân cách, bồi đắp khát
vọng sống đẹp, sống có ích. Có lẽ vì thế mà học sinh lớp tôi trìu mến gọi
cô là “MẸ”. Không phải vì cô nghiêm khắc, mà bởi ở cô có sự bao dung,
chở che và yêu thương vô điều kiện. Phụ huynh cũng đặt trọn niềm tin nơi cô,
coi cô như người nhà, bởi họ biết con em mình không chỉ được dạy chữ mà
còn được dạy cách làm người. Một phụ huynh xúc động chia sẻ:“Cô Liên dạy học
sinh không bao giờ bằng chút ít nhiệt tình. Gửi con cho cô, chúng tôi rất yên
tâm, bởi cô dạy các cháu bằng cả trái tim.”
Còn với chúng tôi –
những học sinh lớp 9 sắp rời mái trường – cô Phạm Thị Liên là một phần thanh
xuân đẹp đẽ. Những bài văn, những lời cô giảng, những lần cô lặng lẽ đứng sau
động viên sẽ theo chúng tôi trên suốt chặng đường dài phía trước. Từ mái trường nhỏ,
những giá trị lớn đang được lan tỏa: niềm tin của phụ huynh, sự trưởng thành
của lớp lớp học sinh chúng tôi và uy tín của ngành giáo dục xã Tam Hưng được
bồi đắp từng ngày bằng chính sự tận tụy của những nhà giáo như cô Liên.
Có thể nói, bằng
phong cách sống giản dị, tinh thần trách nhiệm cao và tình yêu thương chân
thành dành cho học sinh, cô giáo Phạm Thị Liên đã thể hiện sinh động việc
học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Giữa những
đổi thay của thời cuộc, những người thầy như cô Phạm Thị Liên chính là minh
chứng thuyết phục rằng: khi giáo dục được dẫn dắt bằng đạo đức, soi sáng bởi tư
tưởng Hồ Chí Minh và bền bỉ bằng tình yêu thương, thì mỗi lớp học sẽ trở thành
nơi gieo mầm nhân cách, và mỗi nhà giáo sẽ là một “người tốt – việc tốt” sống
động của Thủ đô hôm nay.
Học sinh: Đàm Hồng Diễm
Lớp 9A (Khóa 2022-2026)